Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế
này:
Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường
nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng
thực chất bên trong để rỗng. Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch
sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được
đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng
vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh
được đóng khi xây nhà 10 năm trước.
Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này
đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức
tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta
tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã
sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình
của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì? Anh muốn nghiên cứ
tìm hiểu xem sao.
Một lát sau, không biết từ đầu bò ra một chú thạch sùng
khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ?
Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch
sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe xong
thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng
nữa.
Các
bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những
thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một
nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải
chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà
chúng ta yêu thương
nhé!

Không có nhận xét nào