Nghe
thảm nhỉ. Cơ mà thật đấy !
Chiều
chủ nhật rảnh rang định nấu cơm sớm, thì phát hiện hũ gạo lứt vơi đến ...đáy !
Gạo trắng thì còn mấy kg cơ. Hôm trước đã nói chuyện với con gái, đi chợ nhớ mua
gạo, thế mà rồi lại nhãng đi.
Buột miệng than, ôi thôi hết gạo lứt rồi …
Con
gái nghe thấy tiếng than thở chạy ra hỏi: "sao vậy mẹ
?"
Mẹ tranh
thủ kể lể: “nhà mình hết gạo lứt rồi con ạ, chỉ còn gạo trắng thôi. Hay hôm nay
mình ăn gạo trắng một bữa nhỉ ?”
“iuuuuuuuuu
!” (eo ơi !), con gái dài giọng, "lại phải ăn
gạo trắng hả mẹ, hic".
Nói
rồi con gái chạy vào kho sục sạo. Một tẹo sau thấy giọng cô nàng ngán ngẩm “hết
thật mẹ ạ”.
Ba đang
ngồi gọt khoai, nghe thấy thế, xung phong đi mua gạo luôn. May thế
…
May
nhất là nay cả ba và con gái đều thích ăn cơm gạo lứt vì “ngon và ngọt hơn hẳn
gạo trắng”….
Nhờ
hết gạo, mới thấy nhà mình may mắn thế nào … Cảm ơn hũ gạo vơi
…
Không có nhận xét nào